Tại sao Đức Tin phải có hành động cụ thể tương xưn đi kèm thì mới được cứu rỗi?

Hỏi: xin cha giải thích thế nào là có đức tin và việc làm để được cứu rỗi.

church_jesus.jpgTrả lời:

Chúa Kitô đã đến trần gian cách nay trên 2000 năm để thi hành Chương Trình cứu chuộc nhân loại của Chúa Cha,  Đấng cứu độ chúng ta, Đấng muốn cho mọi người được cứu độ và nhận biết chân lý. ( 1 Tm 2: 4)

Chúa Kitô đã hy sinh hiến mạng  sống của mình, chết trên thập giá năm xưa  để “làm giá chuộc cho muôn người.” (Mt 20: 28) vì thế, chỉ một mình  Chúa mới mang ơn cứu độ đến cho toàn thể nhân loại từ đầu cho đến nay và còn mãi cho đến ngày mãn thời gian , vì “ dưới gầm trời này, không có một danh nào khác đã được ban cho nhân loại để chúng ta phải nhờ vào danh đó mà được cứu độ.” ( Cv 4: 12).

Phải nhờ vào danh đó để được cứu độ, vì danh thánh  Giêsu có nghĩa là “Chúa cứu dân Người” và cũng  đồng thời có nghĩa là nhờ công nghiệp cứu chuộc vô giá của Chúa  mà  con người được cứu độ để sống  hạnh phúc vĩnh cửu với  Chúa là Cha trên Nước Trời, sau khi chấm dứt hành trình con người trên trần gian này. Đó chính là Sứ mệnh của Chúa Giêsu , Người “ sẽ cứu  dân Người khỏi tội lỗi” như lời Sứ Thần đã nói với Thánh Giuse trong giấc mơ, để truyền cho Thánh Giuse không được bỏ trốn bạn mình là Đức Trinh Nữ Maria đang mang thai bởi phép Chúa Thánh Thần.( Mt 1: 20-21)

Nói rõ hơn: nếu Chúa Kitô không xuống trần gian làm Con Người và hy sinh chết thay cho cả nhân loại đáng phải phạt vì tội lỗi, thì tuyệt đối không ai có thể làm được gì để được cứu độ và toàn thể nhân loại vẫn còn đắm chìm  trong hố diệt vong, vì phải vĩnh viễn xa lìa Thiên Chúa là cội nguồn của sự sống và hạnh phúc bất diệt.Nhưng nay con người có hy vọng được sống hạnh phúc với Thiên Chúa, vì Chúa Kitô  đã chết để  đền tội thay cho cả nhân loại và  nối lại tình thân giữa Thiên Chúa và loài người.

Như thế, công nghiệp cứu chuộc của Chúa Kitô thật vô cùng quí giá và hữu ích cho phần rỗi của mọi người trong nhân loại. Cho nên,  người có niềm tin phải không ngừng cảm tạ Chúa Cha đã cứu độ chúng ta trong Chúa Kitô, Đấng đã vui lòng chịu mọi khốn khó, và chết nhục nhã trên thập giá để đền tội thay cho con người và cho chúng ta hy vọng được cứu độ. .

Nhưng công nghiệp đó không tự động  áp dụng cho hết mọi người cách vô điều kiện, không cần ai phải làm gì nữa mà vẫn được hưởng nhờ công nghiệp này.

Sở dĩ thế,  vì con người còn có tự do để chọn lựa giữa Thiên Chúa và thế gian, giữa thiên Đàng và hỏa ngục, giữa sự sống và sự chết, giữa ánh sáng và bóng tối đen, nên vấn đề cứu rỗi còn lệ thuộc vào sự chọn lựa này của mỗi người chúng ta.

Nghĩa là, nếu  muốn được ơn  cứu độ nói trên của Chúa Kitô, thì tin vào Chúa là điều kiện rất quan trọng và cần thiết   vì nó nói lên lòng biết ơn và trông cậy được cứu độ nhờ công cứu chuộc của Chúa.Nhưng  tin không có nghĩa là chỉ nói  suông ngoài môi miệng  mà không làm gì nữa để nói lên niềm tin ấy cách cụ thể.

Thánh Gia-cô-bê Tông đồ đã dạy như sau về  việc  đức tin phải có việc làm đi kèm thì mới có giá trị:

“ …Bạn có biết rằng đức tin không có hành động là vô dụng không ?

Ông Abraham, Tổ phụ chúng ta, đã chẳng được nên công chính  nhờ hành động khi ông hiến dâng con mình là I-xa-Ac trên bàn thờ đó sao? Bạn thấy đó, đức tin hợp tác với hành động của ông, và nhờ hành động mà đức tin nên hoàn hảo.”  ( (Gc 2: 20-22)

Nói khác đi, ông Abraham tin và yêu mến Thiên Chúa và Thiên Chúa biết rõ lòng tin của ông. Tuy nhiên, Thiên Chúa vẫn thử thách ông bằng cách đòi ông hy sinh con một của ông là I-xa-ác. Ông đã chứng tỏ lòng tin và mến yêu Chúa của ông cách cụ thể là sẵn lòng hiến tế con mình trên bàn thờ. Và nếu Chúa không sai Sứ Thần can thiệp kịp thời  thì I-xa-ac đã bị cha mình sát tế rồi.

Đây là  hành động cụ thể nhất, sống động nhất  để minh chứng lòng tin và lòng mến Thiên Chúa của Abraham để làm gương cho hết mọi người có niềm tin trong  nhân loại từ xưa đến nay và còn mãi về sau.

Chính vì  muốn nhấn mạnh  đến  sự cần thiết phải chứng minh lòng tin bằng hành động   cụ thể  mà Chúa Giê su đã nói với các môn đệ Người xưa kia như sau:

“ Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: Lậy Chúa !  lậy Chúa!  là được vào Nước Trời cả đâu, mà chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời mới được vào mà thôi.” ( Mt 7: 21)

Nghĩa là không phải cứ nói tin Chúa, và kêu thánh Danh Giêsu   thôi là được  cứu đô. Trái lại, đức  tin  phải đi kèm với hành động cụ thể  là  thi hành ý muốn của Cha trên Trời để  làm những gì đức tin đòi hỏi về mến Chúa , yêu người, thương giúp người nghèo khó và xa tránh mọi tội lỗi để góp phần vào ơn cứu độ của Chúa Kitô, hầu được sống hạnh phúc với Chúa trên Nước Trời mai sau.

Chúng ta đang sống trong một thế giới  tục hóa của “văn hóa sự chết”và chứng kiến  biết bao sự dữ đang diễn ra ở khắp  trên thế giới –  nơi mà  con người không có niềm tin , hay có mà không sống niềm tin ấy-  nên đã và đang làm những sự dữ như  oán thù, chia rẽ, khủng bố,  giết hại nhau, giết thai nhi, đặc biết là giết trẻ nữ ở Trung cộng và Ấn Độ,  gian   tham ,trộm  cướp, bắt cóc, chặt đầu con tin ( hostages) hiếp dâm, ngoại tình  thay chồng đổi vợ,  bách hại người khác nhân danh tôn giáo của mình như bọn cuồng tín Hồi giáo( ISIS) đang làm ở Trung Đông, cùng với bọn  buôn bán phụ nữ và trẻ nữ cho bọn ma cô, tú bà mở nhà điếm để cung cấp thú vui dâm ô và ấu dâm ( child prostitution) rất khốn nạn và tội lỗi  kia cho bọn vô luân đi tìm thú vui này.

Thử hỏi : những kẻ đang làm những sự dữ trên đây  thì làm sao chúng có thể được cứu độ nếu chúng không kíp an năn  sám hối để xin Chúa thứ tha?  Công  nghiệp  cứu chuộc của Chúa Kitô chắc chắn không  ích gì cho họ , dù họ  có  tuyên xưng  Chúa Kitô  ngoài môi miệng cả trăm ngàn lần thì cũng vô ích mà thôi, vì việc làm thực tế của chúng đã hoàn toàn phỉ nhổ vào niềm tin của chúng.

Như thế đủ cho thấy là tin yêu  Chúa thì phải chứng minh bằng hành động cụ thể tương xứng, chứ không thể nói suông ngoài môi miệng được. Chúa Kitô đã  chứng tỏ tình yêu của Người đối với toàn thể nhân loại bằng hành động cụ thể là hy sinh  chết thay cho cả loài người tội lỗi, đúng như lời Chúa đã nói với các môn đệ xưa:

“ Không có tình thương nào cao cả
Hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng
 

Vì bạn hữu của mình.” ( Ga 15: 13)  

Như vậy,  tin Chúa là Đấng trọn tốt trọn lành, là tình thương vô vị lợi, là công bình bác ái và nhân đạo, thì không thể sống  với hận thù, gian ác, bất công, bóc lột người khác và dửng dưng trước sự nghèo đói của bao người xấu số trong xã hội, nhất là đam mê những thú vui vô luân vô đạo, như thực trạng của biết bao con người ở khắp nơi trên thế giới đang  chìm đắm trong “văn hóa của sự chết” hiện nay.

Chúa Kitô chết một lần trên thập giá năm xưa để cứu cho nhân loại khỏi phải chết  đời đời. Nhưng công nghiệp cực trọng này không bao giờ  là bình phong lá chắn cho những ai  muốn lợi dụng để cứ sống trong tội , cứ làm sự dữ  mà không biết ăn năn  từ bỏ  để được cứu độ như lòng Chúa mong muốn, vì Người không muốn cho  ai phải hư mất đời đời vì tội.

Chúa cứu chuộc nhưng con người phải cộng tác vào ơn cứu chuộc này bằng quyết tâm sống theo đường lối của Chúa và xa tránh mọi tôi lỗi, vì chỉ có tội mới đẩy  con người ra khỏi tình thương của Chúa và làm hư công nghiệp cứu chuộc vô giá của Chúa Kitô

Bằng cớ phải xa tránh tội  là sau khi tha tội, không ném đá một phụ nữ ngoại tình,  bị bọn biệt phải bắt dẫn đến xin Chúa xét xử, Chúa  Giêsu đã nói với phụ nữ kia như sau:

“ Tôi Không kết án chị đâu. Thôi chị cứ về đi, và từ nay  đừng phạm tội nữa.”  ( Ga 8: 11)

Như thế, Chúa  đâu có nói   là chị cứ về đi, và nếu còn phạm tội nữa thì trở lại đây tôi tha cho ? Ngược lại, Chúa nói rõ với chị khi đó và tất cả mọi người chúng ta ngày nay là “Đừng phạm tội nữa”. Nghĩa là đừng lợi dụng lòng thương xót tha thứ của Chúa để cứ tiếp tục phạm tội mà không có quyêt tâm từ bỏ và xa tránh tội lỗi .

Bằng cớ nữa là có  một người bị bị đau ốm đã 38 năm, được Chúa Giêsu  chữa lành cho trong ngày Sa-bát. Nhưng sau đó lại  gặp  anh này trong Đền thờ, Chúa đã nói với anh ta như sau:

“ Này, anh đã được hỏi bệnh. Đừng phạm tộ nữa kẻo  lại phải khốn  hơn trước.” (Ga 5: 14).

Như vậy,  tội vẫn là nguyên nhân làm khổ con người , làm mất hy vọng cứu rỗi vì  nghịch cùng Thiên Chúa là Đấng yêu thương, nhân từ nhưng gớm ghét mọi tội vì tội xúc phạm nặng nề đến bản chất yêu thương và thánh thiện của Chúa.

Tội cũng làm hư công nghiệp cứu chuộc của Chúa Kitô, vì Chúa không chết để dung dưỡng cho kẻ có tội cứ sống mãi trong tội,  mà chết một lần để tha thứ mọi tội con người đã phạm để giúp con người sống xứng đáng với tình thương và công nghiệp cứu chuộc của Chúa. Nhưng con người phải cộng tác với ơn cứu chuộc này để quyết tâm xa tránh mọi tội  lỗi thì mới được hưởng ơn cứu chuộc của Chúa. Không có sự cộng tác này, thì Chúa không thể cứu ai được, dù công nghiệp cứu chuộc của Chúa là vô giá và đủ cho con người được cứu độ.

Tóm lại, tuyên xưng đức tin vào Chúa Kitô là cần thiết và quan trọng, nhưng quan trong hơn nữa là phải thể hiện  niềm tin ấy bằng hành động cụ thể mà đức tin  đòi buộc. Nghĩa là không thể miệng nói tôi tin có Thiên Chúa, tin Chúa Kitô là  Đấng cứu thế, mà tay lại nhúng vào những sự dữ như  thề gian ( perjury ) giết người, chặt đầu con tin, đặt bom để  giết hại kẻ thù địch khiến cho bao người dân vô tội  phải chết oan,  đốt phá nhà cửa và nơi thờ phượng của người khác.  Cũng không thể nói tin có Chúa là Đấng công minh , nhân từ  và thánh thiện, mà chân lại bước đi dến những nơi tội lỗi như sòng bạc, nhà tắm hơi, sàn nhẩy và các  nơi cung cấp thú vui vô luân vô đạo đầy rẩy ở khắp nơi trên thế giới  tục hóa  ngày nay..

Kinh nghiệm thực tế cho thấy là nếu lời nói mà không đi đôi với việc làm thi sẽ không bao giờ thuyết phục được ai tin lời mình. Cũng vậy, trong lãnh vực thiêng liêng, nếu không quyết tâm xa tránh tội  lỗi  , để sống theo đường lối của Chúa, thì tình thương  của Chúa Cha và công nghiệp cứu chuộc của Chúa Kitô  sẽ trở nên vô ích hoàn  toàn cho  những  ai  miệng nói tin  yêu  Chúa,  mà thực tế  lòng vẫn hướng chiều về sự xấu, sự tội,   hay chạy theo  những gì nghịch với niềm tin yêu ấy. Amen.

Ước mong những giải đáp này thỏa mãn câu hỏi đặt ra.

  

Lm Phanxicô Xaviê Ngô Tôn Huấn

Comments are closed.