Ngày 09 tháng 6: Thánh Ephrem, Phó tế, Tiến sĩ Hội thánh

Suốt cuộc đời, Thánh Ephrem luôn là một phó tế gương mẫu, một tôi tớ phục vụ mọi người vì tình yêu Thiên Chúa và là một trong những thi sĩ tuyệt vời của Chúa, như danh hiệu quen thuộc nhất của ngài là: “Cây đàn hạc của Chúa Thánh Thần”.

PHỤNG VỤ CHƯ THÁNH
Ngày 9 tháng 6

THÁNH EPHREM, PHÓ TẾ, TIẾN SĨ HỘI THÁNH

“Các cây trong vườn Êđen
đã được ban làm lương thực cho Ađam thứ nhất.
Còn đối với chúng ta, chính người làm Vườn
đã trở nên lương thực cho linh hồn chúng ta.”

Những câu thơ này vang vọng từ buổi bình minh của Giáo hội. Chúng được viết vào thế kỷ IV bởi một vị phó tế Đông phương là Thánh Ephrem, người sinh tại Nisibê (nay là Nusaybin), một thành phố thuộc vùng Lưỡng Hà cổ, vào năm 306. Truyền thống Giáo hội gọi ngài là Thánh Ephrem người Syria và tôn phong ngài là Tiến sĩ Hội thánh. Nét đặc biệt nơi ngài là sự kết hợp giữa một nhà tư tưởng Kitô giáo lỗi lạc và một thi sĩ tài hoa. Thánh Ephrem có khả năng diễn tả những trực giác sâu sắc về đức tin bằng những vần thơ hài hòa, chạm đến tâm hồn người đọc. Những điều ngài viết đã tạo nên một trường phái ảnh hưởng sâu rộng.

Thiên tài và trái tim

Trí tuệ cùng vốn hiểu biết sâu rộng nơi Thánh Ephrem đi đôi với một nhân cách đáng quý. Năm 15 tuổi, ngài khám phá Tin mừng và say mê học hỏi Lời Chúa. Tuy nhiên, điều này khiến ngài bị chính cha mình chống đối, bởi ông là một tư tế ngoại giáo. Đến năm 18 tuổi, sau khi lãnh nhận Bí tích Thánh tẩy, Ephrem cùng Đức Giám mục Giacôbê tham dự Công đồng Nicêa I (năm 325). Sau đó, ngài trở về Nisibê và mở một trường Kinh thánh. Khi thành phố nhiều lần bị quân Ba Tư vây hãm, Ephrem rời ghế giảng dạy để trở thành một trong những người dẫn đầu cuộc kháng chiến. Quả thật, ngài vừa là nhà thần học vừa là một chiến binh. Không chỉ vậy, khi nạn đói xảy ra tại Edesse, ngài còn sẵn sàng bắt tay vào việc cứu trợ và phân phát lương thực để giúp giảm bớt cơn đói cho dân chúng.

Đức tin trong nghịch lý

Tư tưởng, văn chương và âm nhạc là những tài năng nổi bật nhất của Thánh Ephrem. Ngài viết rất nhiều tác phẩm phong phú về nhiều chủ đề khác nhau với chiều sâu thiêng liêng và phong cách đặc sắc. Các bài thơ, bài giảng bằng thể văn vần và các thánh thi vốn được xem là những tác phẩm phức tạp nhất của ngài, cùng với các chú giải Kinh thánh bằng văn xuôi, đều trình bày cách tinh tế những chân lý nền tảng của đức tin đã làm ngài say mê: Thiên Chúa là Đấng Tạo Hóa, sự đồng trinh của Đức Maria và công trình cứu độ của Đức Kitô. Thánh Ephrem khẳng định rằng không có gì trong công trình tạo dựng tồn tại cách độc lập. Theo ngài, bên cạnh Kinh thánh, thế giới thụ tạo cũng là một “cuốn Kinh thánh” của Thiên Chúa. Về cơ bản, thơ ca chính là phương tiện giúp ngài đào sâu suy tư thần học “ngang qua những nghịch lý và hình ảnh”, như Đức Giáo hoàng Bênêđictô XVI đã nhấn mạnh điều này khi nói về ngài.

Một vị thánh của thành Edesse

Sau cuộc hành hương vào năm 362, Thánh Ephrem định cư lâu dài tại Edesse, thành phố mà ngài từng góp phần cứu trợ trong thời kỳ đói kém. Tại đây, ngài tiếp tục công việc của một nhà thần học và nhà giảng thuyết, đồng thời vẫn tiếp tục giúp đỡ những người đau khổ. Ngài không chỉ là con người của suy tư viết lách, khi hoàn cảnh đòi hỏi ngài sẵn sàng cúi xuống phục vụ những ai đang cần được giúp đỡ. Việc chăm sóc các nạn nhân của dịch bệnh chính là kiệt tác cuối cùng mà Thánh Ephrem viết nên bằng “mực của lòng bác ái”. Chính tại Edesse, ngài đã qua đời vì mắc bệnh dịch hạch vào năm 373.

Các sử liệu không cho biết cách chắc chắn liệu ngài có từng là đan sĩ hay không. Nhưng điều chắc chắn suốt cuộc đời mình, Thánh Ephrem luôn là một phó tế gương mẫu, một tôi tớ phục vụ mọi người vì tình yêu Thiên Chúa và là một trong những thi sĩ tuyệt vời của Chúa, như danh hiệu quen thuộc nhất của ngài là: “Cây đàn hạc của Chúa Thánh Thần”.

Chuyển ngữ từ: vaticannews.va/f

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*