Năm thời điểm để cầu nguyện khi đang đi trên đường

Bài viết gợi ý năm thời điểm đơn sơ để các gia đình Công giáo đưa lời cầu nguyện vào nhịp sống hằng ngày: khi đi ngang nhà thờ, nghe tiếng còi báo động, gặp người vô gia cư, đi qua nghĩa trang và chiêm ngắm vẻ đẹp thiên nhiên. Qua đó, cha mẹ giúp con cái vun đắp đời sống cầu nguyện cách tự nhiên và đào sâu đời sống đức tin.

Là người Công giáo, chúng ta được mời gọi không ngừng hướng tâm hồn mình lên Chúa. Là những bậc cha mẹ, chúng ta có trách nhiệm dạy cho con cái biết cách thực hiện điều ấy. Tuy nhiên, điều này có thể dường như bất khả thi, đặc biệt là trong mùa hè.

Tôi biết rằng đối với gia đình chúng tôi, mùa hè thậm chí còn bận rộn hơn cả trong năm học. Giữa các trại hè, các hoạt động thể thao và đội tuyển bơi, chúng tôi luôn phải di chuyển, và hiếm khi giữ được cùng một thời gian biểu từ tuần này sang tuần khác.

Điều đó khiến việc tạo lập một nhịp sinh hoạt ổn định, đặc biệt là dành cho giờ cầu nguyện, trở nên khó khăn.

Nhưng việc vun đắp một thói quen cầu nguyện trong những giai đoạn bận rộn nhất của cuộc sống thực ra có thể thực hiện được, và dễ dàng hơn chúng ta nghĩ, cho chính mình cũng như cho con cái.

Dưới đây là năm thời điểm để đưa lời cầu nguyện vào sinh hoạt hằng ngày của gia đình trong mùa hè này. Những thời điểm ấy sẽ giúp đời sống cầu nguyện của gia đình thêm sâu sắc, đồng thời cũng dễ dàng duy trì khi năm học trở lại. Thực ra, quý vị sẽ nhận thấy rằng tất cả đều là những khoảnh khắc “khi đang đi trên đường”. Điều này còn có một lợi ích đặc biệt: cầu nguyện trên xe giúp giảm bớt những yếu tố gây phân tâm. Thời gian ngồi trên xe mở ra cơ hội cho những cuộc trò chuyện ý nghĩa, để con cái đặt câu hỏi cho cha mẹ, và để cha mẹ hiểu rõ hơn tâm tư của con mình.

Khi suy nghĩ về việc đưa những khoảnh khắc cầu nguyện này vào các sinh hoạt trong ngày, chúng ta hãy nhớ đến lời của Thánh Giáo hoàng Phaolô VI: “Con người thời đại ngày nay sẵn lòng lắng nghe các chứng nhân hơn là các thầy dạy.”

Điều này liên quan gì đến việc cầu nguyện trong gia đình? Điều đó có nghĩa là có lẽ chúng ta sẽ phải bước ra khỏi vùng an toàn của mình một chút. Tôi biết chính tôi cũng đã phải làm như vậy. Việc cầu nguyện thành tiếng thường không phải là điều tự nhiên đối với chúng ta, nhưng đó lại là cách tốt nhất để dạy con cái. Ban đầu có thể cảm thấy hơi ngượng ngùng, nhưng tôi bảo đảm rằng điều ấy sẽ sinh hoa trái.

1. Cầu nguyện khi đi ngang qua một nhà thờ Công giáo

Mỗi khi gia đình chúng tôi lái xe hoặc đi bộ ngang qua một nhà thờ Công giáo, chúng tôi làm dấu Thánh giá và đọc lời cầu nguyện ngắn này: “Lạy Chúa Giêsu, con yêu mến Chúa.”

Việc ý thức rằng Đức Kitô thực sự hiện diện trong Nhà tạm giúp con cái chúng tôi hiểu rõ hơn rằng Thánh Thể là nguồn mạch và tột đỉnh của đời sống đức tin của chúng ta, đồng thời giúp các con nhận ra tầm quan trọng và vị trí trung tâm của niềm tin vào Thánh Thể. Mặc dù nghe có vẻ đơn giản, thực hành này đã mở ra rất nhiều cuộc trò chuyện với con cái chúng tôi. Nhờ đó, chúng tôi có cơ hội giải thích về thần học Thánh Thể, những điểm khác biệt giữa các hệ phái Kitô giáo, và cả tầm quan trọng của việc làm dấu Thánh giá cách cung kính – vốn tự nó đã là một lời cầu nguyện đầy sức mạnh.

2. Cầu nguyện khi nghe tiếng còi báo động

Mỗi khi gia đình chúng tôi nghe thấy tiếng còi báo động, chúng tôi tạm dừng bất cứ việc gì đang làm và cùng cầu nguyện: “Lạy Chúa Giêsu yêu dấu, xin giúp đỡ các nhân viên cấp cứu, các cảnh sát, các nhân viên cứu hỏa và tất cả những người mà họ sẽ đến giúp đỡ.”

Ngắn gọn và súc tích, lời cầu nguyện này dạy cho con cái chúng tôi biết tầm quan trọng của việc hướng sự quan tâm ra ngoài bản thân, nhận ra những nhu cầu của người khác và dâng họ lên Chúa trong lời cầu nguyện. Qua nhiều năm, chúng tôi nhận thấy rằng các con ngày càng chú ý đến những người đang cần được giúp đỡ và chủ động đề nghị chúng tôi cùng cầu nguyện cho họ. Tôi thường ngạc nhiên trước những điều mà các con nhìn thấy, những điều mà có thể chính tôi đã bỏ qua. Việc chuyển cầu cho người khác đã trở thành một thói quen.

3. Cầu nguyện khi nhìn thấy một người vô gia cư

Gia đình chúng tôi có thói quen cầu nguyện cho những người vô gia cư mà chúng tôi nhìn thấy trên đường đi. Nếu điều kiện an toàn cho phép, chúng tôi sẽ dừng lại và hỏi tên họ để có thể cầu nguyện cách cụ thể cho từng người.

Là người Công giáo, chúng ta tin vào phẩm giá và sự trân quý vốn có của mỗi con người. Dừng lại đủ lâu để thực sự nhìn thấy những người đang ở bên lề xã hội, dành thời gian nhận ra họ là những con người cụ thể, và dâng một lời cầu nguyện cho họ là một chứng tá mạnh mẽ dành cho con cái, đồng thời góp phần định hình cách các em đối xử với người khác. Chúng tôi đã có những cuộc trò chuyện rất ý nghĩa với các con về các mối phúc thương người về phần xác và phần hồn, cũng như về giáo huấn xã hội của Giáo hội Công giáo. Chúng tôi chứng kiến các con ngày càng lớn lên trong tình yêu thương và sự tôn trọng đối với tất cả những người chúng gặp gỡ.

4. Cầu nguyện khi đi ngang qua nghĩa trang

Thói quen này tôi học được từ chính bà của mình. Khi lái xe ngang qua một nghĩa trang, chúng tôi đọc một kinh Kính mừng cầu nguyện cho các linh hồn đang được an nghỉ tại đó và còn đang được thanh luyện nơi luyện ngục. Các linh hồn nơi luyện ngục không thể tự cầu nguyện cho chính mình, nhưng cậy nhờ vào lời cầu nguyện của những người khác. Thói quen đơn sơ này giúp chúng tôi giải thích cho con cái một cách cụ thể và sống động về mầu nhiệm các thánh thông công, đồng thời tạo cho các con có dịp cầu nguyện cho những người có thể không còn bất cứ ai trên đời để cầu nguyện cho họ.

5. Cầu nguyện khi chiêm ngắm vẻ đẹp

Thời điểm cuối cùng mà chúng tôi cố gắng đưa lời cầu nguyện vào đời sống hằng ngày là khi nhìn thấy một điều gì đó đẹp đẽ trong thế giới tự nhiên. Trong những khoảnh khắc ấy, chúng tôi cùng đọc thành tiếng một lời cầu nguyện tạ ơn vì điều mình đang chiêm ngắm.

“Lạy Chúa Giêsu, con cảm tạ Chúa vì cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp này.”

“Lạy Cha nhân lành, con cảm tạ Cha vì hương thơm của cỏ mới được cắt.”

Bất cứ điều gì khiến quý vị cảm thấy biết ơn, hãy nói thành lời. Đây là điều khó nhất đối với tôi để cảm thấy tự nhiên và thoải mái, nhưng đồng thời cũng là điều đã sinh nhiều hoa trái nơi các con tôi. Vì thế, tôi rất biết ơn vì đã cố gắng vượt qua cảm giác ngượng ngùng trong những lần đầu tiên.

Cầu nguyện khi đang đi trên đường

Việc vun đắp một đời sống cầu nguyện cho gia đình không nhất thiết phải là điều phức tạp. Những khoảnh khắc nhỏ bé khi đang đi trên đường này sẽ dần nở hoa thành những cuộc trò chuyện sâu sắc hơn, những giờ phút cầu nguyện lâu hơn và một sự hiểu biết sâu sắc hơn về hồng ân là đức tin Công giáo của chúng ta.

Tác giả: Colleen Pressprich

Nguồn: osvnews

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*