Tích cốc phòng cơ – Mỗi tuần một thành ngữ

Sau đây là bài viết giải thích ý nghĩa của câu thành ngữ “Tích cốc phòng cơ”, cũng như soi sáng ý nghĩa của câu thành ngữ này dưới kinh nghiệm đời sống và ánh sáng Lời Chúa.

– Tích cốc: nghĩa là tích trữ thóc gạo, để dành lương thực.

– Phòng cơ: nghĩa là phòng khi đói khát, thiếu thốn xảy đến.

Thành ngữ “tích cốc phòng cơ” được hiểu là: “Hãy biết dành dụm và chuẩn bị trước khi hoạn nạn xảy đến”. Vì thế, “tích cốc phòng cơ” không chỉ là một lời khuyên, mà còn là một lối sống khôn ngoan, một tầm nhìn sâu xa của khối óc biết nghĩ đến ngày mai.

Để tránh đói rét, cha ông ta thường khuyên con cháu:

“Tích cốc phòng cơ, tích y phòng hàn”.

Có nghĩa là

“Tích trữ thóc gạo phòng khi đói,
để dành quần áo phòng khi rét”.

Chúng ta có thể đặt câu với thành ngữ như sau: 

– Bà con ở quê năm nào cũng “tích cốc phòng cơ”, để khi mưa lũ kéo đến thì không bị thiếu ăn, đói khát.

– Trong đời sống thiêng liêng, cầu nguyện và bác ái chính là “tích cốc phòng cơ” cho phần linh hồn.

Giữa dòng chảy “cơm, áo, gạo, tiền”, người biết “tích cốc phòng cơ” giống như bác nông dân nhìn xa hơn cánh đồng trước mặt. Bác không chỉ thấy hạt lúa hôm nay, mà còn nghĩ đến bữa cơm ngày mai.

Đôi tay tần tảo gom từng hạt thóc, không phải vì sợ thiếu, mà vì biết rằng: có những lúc trời không mưa, ruộng không xanh, và thời tiết không chiều lòng người.

Nếu thân xác cần lúa gạo để tồn tại, thì linh hồn cũng cần lương thực để sống.

Đó là lời cầu nguyện – như hạt giống,
là việc bác ái – như giọt nước,
và đức tin – như ánh sáng.

Những điều ấy, tưởng nhỏ bé, nhưng chính là kho lương thực nuôi sống linh hồn trong những ngày khô hạn.

Hình ảnh ông Giuse bên Ai Cập (x. St 37-50) – tể tướng của vua Pharaô – là một minh chứng sống động: Ông gom góp lúa gạo trong những năm được mùa, để rồi khi nạn đói ập đến, những kho lúa đầy ắp trở thành nguồn sống cho muôn người.

Trong Tin mừng Mátthêu, năm cô trinh nữ khôn ngoan (Mt 25, 1-13) không chỉ mang đèn, mà còn mang theo bình dầu dự trữ – một hình ảnh “tích cốc phòng cơ” thật đẹp :

Ngọn đèn là đức tin; dầu là lòng trung tín.
Nếu không có dầu, ngọn đèn sẽ tắt.
Nếu không có đời sống nội tâm,
đức tin chỉ là ngọn nến mong manh trước gió.

Thế nhưng, Chúa Giêsu cũng cảnh báo một hình ảnh khác. Đó là người phú hộ ngu ngốc. Ông ta sở hữu một kho lẫm đầy ắp, nhưng tâm hồn lại trống rỗng. Ông tích trữ của cải cho mình, như xây bức tường quanh nhà, nhưng lại quên mở ra một cánh cửa hướng về Thiên Chúa.

Cuối cùng, khi giờ chết đến, ông không mang theo được gì, ngoài một trái tim khô khốc nghèo nàn trước mặt Thiên Chúa. Vì thế, Tin mừng mời gọi chúng ta:

“Hãy tích trữ cho mình kho tàng trên trời” (Mt 6,20).

Đó là một kho tàng:
không bị mối mọt gặm nhấm,
không bị thời gian bào mòn,
không bị cái chết lấy đi.

Ước gì chúng ta biết:

Tích góp đức tin khi còn bình an,
để đứng vững khi thử thách xảy đến.

Tích góp tình yêu khi còn có thể,
để không hối tiếc khi thời gian qua đi.

Tích góp việc lành khi còn cơ hội,
để linh hồn không trở nên trống rỗng.

Nguồn: giaophanphucuong.org

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*