Trẻ con đi xưng tội

Trẻ con nói về việc xưng tội của mình, các em hiểu gì về xưng tội

Đức Phanxicô giải tội cho các bạn trẻ ở quảng trường
Thánh Phêrô ngày 23 tháng 4-2016

Frantz, 10 ans: «Đừng sợ»

«Xưng tội là mình được tha tội, linh mục đại diện Chúa tha tội cho mình. Lần đầu tiên con đi xưng tội là khi con 6 tuổi. Con thích đi vì sau khi đi thì mình trút được tội của mình. Con đi xưng tội khi cha mẹ nhắc con, nhưng cũng có khi con đi một mình. Khoảng hai tháng con đi xưng tội một lần hoặc khi có lễ lớn. Có lễ lớn là phải đi. Mới đầu, mẹ giúp con dọn mình, nhưng bây giờ con làm một mình. Con đọc sách lễ, con xem các tội, rồi con viết trên một tờ giấy. Đôi khi có, đôi khi không. Dù con viết, nhưng con cũng học một chút để con khỏi nhìn giấy khi xưng tội, nếu cứ nhìn giấy hoài thì hơi kỳ. Sau đó con vứt tờ giấy. Con thích ở trong tòa giải tội… vì sao nhỉ? Vì mình ở một mình. Khi con ra khỏi tòa giải tội, con vui. Nhất là đừng sợ».

Enguerrand, 10 tuổi: «Chúa mong mình là thánh»

«Con kể tội của con cho linh mục nghe nhưng Chúa Giêsu lại tha tội cho con. Chúa luôn ở với con nên Ngài nghe tất cả những gì con nói. Hai tháng con đi xưng tội một lần. Đôi khi mẹ con nói «lâu ngày rồi mình chưa đi xưng tội», có lần con xin đi vì con có nhiều tội, con có phạm một tội mà con rất hối hận. Sau khi đi xưng tội, con thấy nhẹ nhõm, con có cảm tưởng như mình bay được. Con thích nhận phép lành của linh mục, sau khi cha đặt tay lên đầu con, con thấy mình được thanh sạch. Con thích ngồi trong một phòng nhỏ với cha, vì con thấy cha, như thế dễ chịu hơn. Một lần nọ, con xưng tội trong tòa giải tội có thanh che bằng gỗ, con thấy hơi bối rối vì khi con xưng, con không thấy linh mục. Ba của con có một quyển sách, trong đó có tất cả các tội. Chẳng hạn, «tội không vâng lời». Nhưng con thích tự mình tìm trong đầu. Xem sách thì rắc rối vì có những tội con không biết đó là tội gì. Con nghĩ đó là tội của người lớn. Một tội, chẳng hạn là tội không vâng lời vì đó không phải là điều Chúa chờ ở mình. Chúa chờ mình phải là thánh và trong sạch, dù không thể nào mà không có tội, trừ Mẹ Maria.»

Bérénice, 6 tuổi: «Con thích được ở trước mặt Chúa»

«Con chưa rước lễ lần đầu nhưng con đã đi xưng tội nhiều lần. Con xưng tội ở nhà, trong góc-cầu nguyện của con khi linh mục đến nhà con, con quỳ xuống, con nói tội của con cho Chúa Giêsu, con cầu nguyện với Đức Mẹ Maria, con làm dấu thánh giá, vậy là xong. Con thích xưng tội vì con xin Chúa Giêsu tha mấy chuyện xấu con làm. Chúa tha cho con, sau đó con không phạm nữa. Con không bao giờ sợ. Con biết Chúa và con thích được ở trước mặt Chúa.»

Aubin, 9 ans: «Con lục lọi trong tâm hồn con»

«Con nhớ lần đầu con xưng tội ở trại Annuncio. Mẹ con nói với con về việc xưng tội hai tuần trước đó. Mẹ nói, ‘con không thể xóa hết tội con đã phạm nhưng chúng đã được tha.’ Con nghĩ, ‘Mẹ đã nói như vậy, vậy có linh mục thì mình phải xưng’. Sau bữa ăn, cả nhà hát kinh tạ ơn, con xin xưng tội, cha nói, ‘hát xong thì cha đến với con.’ Con không biết xưng như thế nào, cha giúp con. Sau đó, con được tha tội. Con rất vui, con chạy ra vườn. Tội là như mình đang cột sợi dây với Chúa, rồi mình cắt đứt sợi dây đó. Khi đi xưng tội, Chúa Giêsu cột một cái gút thắt vào sợi dây, sợi dây sẽ ngắn hơn nhưng mình gần với Chúa hơn. Mẹ con nói với con như vậy và con thấy hay, nên con kể ra đây. Bây giờ người ta không xưng tội ở trong tòa giải tội nữa, họ xưng trong một căn phòng, hoặc ngồi, hoặc quỳ. Con thích quỳ vì như thế mình kính trọng Chúa hơn. Để dọn mình xưng tội, con lục lọi trong tâm hồn con để tìm tội, con thấy tội nào thì con xưng tội đó. Con là người xưng cuối cùng để con có thì giờ tìm tội.»

(Giuse Nguyễn Tùng Lâm chuyển dịch, phanxico.vn 05.12.2016/
famillechretienne.fr, Élisabeth Caillemer, 2016-11-24)